Tại sao những năm 20 không nên là những năm tuyệt vời nhất trong cuộc đời bạn?

Chúng ta thường nghe nói tuổi trẻ là những năm tháng tuyệt vời nhất của cuộc đời mỗi con người. Cá nhân mình cũng đồng ý quan điểm này, vì ở giai đoạn tuổi trẻ, con người ta có tất cả: sức khỏe, năng lượng, nhiệt huyết… chẳng vì thế mà nhiều vị tỷ phú đã hài hước ước ao được đánh đổi toàn bộ tài sản để quay lại tuổi 20 đó sao. Tuy nhiên, có một quan điểm “sáng sủa” hơn, đó là: người ta chỉ thực sự già khi nghĩ rằng mình già, rằng chúng ta hoàn toàn có thể có được những năm tháng tuyệt vời hơn sau những năm tháng “tuổi trẻ” . Mình tình cờ đọc được bài viết này, thấy hay hay nên muốn chia sẻ lại với các bạn.

Tại sao mọi người đều nói những năm 20 là những năm tuyệt vời nhất?

Bởi vì hầu hết mọi người đã “ngừng sống” sau khi qua 30.

Thậm chí nhiều người đã “ngừng sống” ngay trong những năm 20.

có những người chết ở tuổi 25 và chỉ đến 75 tuổi mới được chôn

Phần lớn mọi người tốt nghiệp với tốt nghiệp với tấm bằng mà họ không hề muốn

Họ chỉ muốn lấy được tấm bằng mà ba mẹ họ muốn, hoặc tấm bằng mà họ nghĩ rằng sẽ giúp họ dễ dàng kiếm được một công việc ổn định.

Nhiều người rời đại học và ổn định với công việc mà họ không thực sự thích thú

Họ chọn một “công việc tốt”, cảm thấy thoải mái và bắt đầu làm việc theo cách của họ để leo lên những nấc thang ở đó.

Ngay khi qua 30, họ xem như đã hoàn thành

Họ không có thêm những “mục tiêu”

Họ không làm công việc đòi hỏi những kỹ năng mới

Họ không tìm cách để bước ra khỏi vùng an toàn

Họ dừng đọc

Họ dừng học hỏi

Về cơ bản, họ dừng tìm kiếm cơ hội cho sự phát triển, mà thay vào đó là lặp lại cụm từ “Tôi già rồi”

Lý do mọi người đều nói những năm 20 là những năm tháng tuyệt vời nhất của cuộc đời bởi vì hầu hết mọi người đều tạo một cuộc sống an toàn và thoải mái trước khi qua 30.

Tuy nhiên, mọi năm đều có khả năng trở thành năm tuyệt vời nhất của cuộc đời bạn, điều đó phụ thuộc vào những thứ mà bạn chọn để làm với nó.

Bài viết này đầy đủ trên medium, các bạn có thể đọc thêm.

Kết:

Theo mình nghĩ thì mỗi người đều có cuộc sống riêng, quan điểm sống riêng, chỉ cần bản thân thấy mình có giá trị, giúp ích được cho xã hội, cảm thấy thoải mái, vui vẻ là được. Do đó bài viết này chỉ mang tính chất chia sẻ thêm một quan điểm về cuộc sống và hy vọng sau này nhìn lại những năm 20, chúng ta có thể mỉm cười “đó là những năm tháng tuyệt vời, nhờ nó mà mình có được những năm tháng tuyệt vời như thế này”.

Vi Tiểu Bảo học “đàn chỉ thần thông”

Hồi trước cứ thắc mắc tại sao chương trình không cho học thẳng vào lập trình mà bắt học nào là tin học đại cương, đại số tuyến tính, tích phân, kiến trúc máy tính, cấu trúc giải liệu và giải thuật, mạng máy tính… Giờ mới lĩnh ngộ ra, học lập trình cũng như “đạn chỉ thần thông”. Liếc qua là biết bug ở đâu nhìn tưởng đơn giản nhưng trong có bao nhiêu là kiến thức và kinh nghiệm. Đọc để dễ tưởng tượng con đường trở thành cao thủ như thế nào.

Trước là đoạn Vi Tiểu Bảo chứng kiến Trừng Quang búng tay 1 cái là thắng địch…

Vi Tiểu Bảo liền cất tiếng hỏi:
– Vừa rồi lão chỉ bật ngón tay mấy cái mà con nhỏ kia chịu lép 1 bề. Ðó là công phu gì vậy?
Trừng Quang đáp:
– Chiêu đó kêu bằng “Ðàn chỉ thần thông”. Tiểu sư thúc không biết ư?
Vi Tiểu Bảo nói:
– Ta không biết. Chi bằng lão dạy ta đi.
Trừng Quang đáp:
– Sư thúc đã ra lệnh dĩ nhiên tiểu diệt phải nghe theo. Công phu “Ðàn chỉ thần thông” này cũng không khó học. Chỉ cần nhận huyệt cho thuần đích rồi nhả kình lực ở ngón tay vào huyệt đạo của đối phương là họ chịu liền.
Vi Tiểu Bảo nghe lão nói học công phu Ðàn chỉ thần thông chẳng khó khăn gì thì trong bụng mừng thầm. Gã bản tính hiếu động, sợ nhất là phải ngồi tĩnh tâm lâu ngày để luyện công, liền nói:
– Thế còn gì hay bằng . Lão dạy ta lẹ đi .
Trừng Quang đáp:
– Sư diệt chưa hiểu sư thúc đã luyện được được đến bậc thứ mấy của nội công Dịch Cân Kinh . Xin sư thúc thử bật ngón tay coi.
Vi Tiểu Bảo hỏi:
– Bật như thế nào?
Trừng Quang liền bật ngón tay ra đánh vèo 1 cái. Một luồng kình lực vút ra hất tung chiếc lá cây đang nằm dưới mặt đất lên cao.
Vi Tiểu Bảo cười nói:
– Cái này coi ngộ quá!
Gã liền bắt chước bấm ngón tay trái vào ngón tay phải rồi bật ra nhưng chẳng thấy gì. Cả bụi cát cũng không bắn lên chút nào.
Trừng Quang nói :
– Té ra sư thúc chưa từng luyện nội công về Dịch Cân Kinh. Muốn luyện môn nội công này thì phải luyện môn Bát Nhã Chưởng trước. Ðể sư diệt coi và phân tích Bát Nhã Chưởng của sư thúc nội công sâu nông thế nào rồi sẽ truyền thụ Dịch Cân Kinh.
Vi Tiểu Bảo đáp:
– Bát Nhã Chưởng ta cũng chưa hiểu.
Trừng Quang nói :
– Cái đó cũng không sao. Chúng ta hãy cùng phân tích môn Niêm Hoa Cầm Thủ rồi sẽ tính.
Vi Tiểu Bảo hỏi lại:
– Niêm Hoa Cầm Thủ là cái gì? Ta chưa từng nghe nói tới.
Trừng Quang lộ vẻ khó nghĩ đáp:
– Nếu vậy chúng ta thử chiết chiêu môn khác dễ hơn 1 chút là Kim Cương Thần Chưởng cũng được. Nếu sư thúc lại cũng không hiểu Kim Cương Thần Chưởng thì thử môn thủ thức Ba La Mật. Không hiểu Ba La thì thử Tán Hoa Chưởng. à phải rồi! Tiểu sư thúc hãy còn nhỏ tuổi, chưa học được bao nhiêu, vậy những môn Vi Ðà Chưởng, La Hán Chưởng, Phục Hổ Quyền, Thiếu Lâm Trưởng Quyền.
Lão kể ra 1 lô nào quyền pháp, chưởng pháp, môn nào Vi Tiểu Bảo cũng lắc đầu. Trừng Quang tính nết cực kỳ hiền hậu. Lão thấy Vi Tiểu Bảo chẳng hiểu tý gì cũng không nổi nóng, chậm rãi nói:
– Võ công của Phái Thiếu Lâm chúng ta học lần lần theo thứ tự. Trước hết là học Thiếu Lâm Trường Quyền thành thục rồi mới qua Phục Hổ Quyền rồi đến La Hán Chưởng. Học được bấy nhiêu nội ngoại công căn bản đã tương đương và có thể học qua Vi Ðà Chưởng. Thông thường chưởng pháp này phải học mất 5 năm. Người nào thông minh học tiếp tới Tán Hoa Chưởng. Khi môn Tán Hoa Chưởng này thành thục rồi thì bọn đệ tử ở các môn phái khác trong Võ lâm khó lòng địch nổi. Ðến môn Ba La Mật có học được hay không là do tư cách của từng người mà quyết định. Tỷ như bọn Tĩnh Thế, Tĩnh Thanh và mấy tên sư diệt khác hiện đang luyện Tán Hoa Chưởng. Phải mất 10 năm nữa thì Tĩnh Thanh may ra có thể luyện sang Ba La Mật . Còn Tĩnh Thế ít chuyên tâm về võ học nên luyện môn Ba La Mật chỉ có hại chứ chẳng lợi gì. Sư diệt cho rằng gã nên học thiền trượng là hay hơn.
Vi Tiểu Bảo nghe nói bước đường học võ rất nhiêu khê, bất giác hít 1 hơi khí lạnh rồi hỏi:
– Lão vừa nói môn Ðàn chỉ thần thông cũng không khó học nhưng bắt đầu từ môn Thiếu Lâm Trường Quyền kế đến các quyền pháp, chưởng pháp khác.. rồi mới luyện tới Ðàn chỉ thần thông. Như vậy phải mất bao nhiêu năm mới có cơ thành tựu?
Trừng Quang đáp :
– Về điểm này sổ sách ở trong Bát Nhã Ðường đã có nhưng chưa rõ. Vào đời Hậu Tấn trong Ngũ Ðại, bản tự có Pháp Tuệ Thiền Sư được trời phú cho tính thông minh, mới vào ở chùa có 36 năm mà đã luyện được môn Ðàn chỉ thần thông. Vị này học võ tiến triển thần tốc, từ trước tới nay không ai theo kịp mà chắc rằng sau này cũng không có ai.bén gót. Thứ đến Linh Hưng Thiền Sư vào đời Kiến Viêm nhà Nam Tống cũng chỉ mất 39 năm đã luyện xong môn Ðàn chỉ thần thông. Các bậc tiền bối hành trăm năm nay cũng khó lòng gặp được những kỳ nhân như vậy, khiến cho người đời phải khâm phục vô cùng. Bọn hậu bối chỉ có cách tưởng tượng trong đầu óc mà thôi.
Vi Tiểu Bảo lại hỏi:
– Kể từ ngày bắt đầu luyện võ cho tới khi lão luyện xong Ðàn chỉ thần thông cả thảy mất bao nhiêu năm?
Trừng Quang cười nói:
– Sư diệt bắt đầu luyện môn Thiếu Lâm Trưởng Quyền từ lúc mới 11 tuổi. Nhờ phúc phận được đưa vào làm đệ tử Hối Trí Thiền Sư, học nhanh hơn các vị sư huynh sư đệ đồng môn. Ðến năm 53 tuổi mới đủ lề lối về môn chỉ pháp này …